Đặc trưng cơ bản trong các lãnh địa châu Âu là gì

Câu hỏi: Em hãy nêu những đặc điểm chính của nền kinh tế lãnh địa

Trả lời

Lãnh địa phong kiến là vùng đất đai rộng lớn mà các Lãnh chúa chiếm làm của riêng, như một vương quốc nhỏ.

- Đặc điểm: Lãnh địa phong kiến là đơn vị kinh tế, chính trị độc lập, mang tính tự cung tự cấp, đóng kín của lãnh chúa.

- Về đời sống : lãnh chúa có nhiều quyền như vua , sống đầy đủ xa hoa ; nông nô phụ thuộc , khổ cực, đói nghèo.

- Về kinh tế : tự sản xuất, tự cấp, tự túc , tự tiêu thụ ,trong đó thủ công nghiệp gắn chặt với nông nghiệp. chỉ mua muối và sắt, không trao đổi buôn bán.

Cùng Top lời giải đi tìm hiểu về nền kinh tế lãnh địa và Sự hình thành xã hội phong kiến châu Âu nhé!

1. Lãnh địa phong kiến

Những vùng đất đai rộng lớn mà các quý tộc chiếm đoạt được đã nhanh chóng bị họ biến thành khu đất riêng của mình gọi là lãnh địa phong kiến. Mỗi lãnh chúa phong kiến đều có một lãnh địa riêng.

* Đời sống trong lãnh địa:

- Lãnh chúa:

+ Xây dựng những pháo đài kiên cố, có hào sâu, tường cao bao quanh, trong đó có dinh thự, nhà thờ và có cả nhà kho, chuồng trại,...

+ Phần đất đai ở xung quanh lâu đài bao gồm đất canh tác, đồng cỏ, ao hồ, đầm lầy,... lãnh chúa giao cho nông nô sử dụng và thu tô, thuế.

+Các lãnh chúa thì không bao giờ phải lao động, suốt ngày chỉ luyện tập cung, kiếm, cưỡi ngựa hoặc tổ chức những buổi tiệc tùng, hội hè trong những lâu đài nguy nga, tráng lệ, rực rỡ ánh đèn, nến. Họ đối xử tàn nhẫn với nông nô.

- Nông nô:

+ Phải nộp tô rất nặng, có khi tới 1/2 sản phẩm thu được.

+ Nộp nhiều thứ thuế khác như thuế thân, thuế cưới xin, thuế thừa kế tài sản,...

+ Bị lãnh chúa đối xử tàn nhẫn. Vì thế, nông nô đã nhiều lần nổi dậy chống lại các lãnh chúa phong kiến.

* Đặc điểm kinh tế:Tự cung tự cấp, không trao đổi với bên ngoài.

2.Sự hình thành xã hội phong kiến châu Âu

Cuối thế kỉ V, các quốc gia cổ đại phương Tây đã bị các bộ tộc người Giéc-mantừ phương Bắc tràn xuống xâm chiếmtiêu diệt.

- Những việc làm của người Giéc-man:

+ Thành lập nên các vương quốc mới như Ăng-glôXắc-xông, Phơ-răng, Tây Gốt, Đông Gốt...

+ Chiếm ruộng đất của chủ nô Rô-ma cũ rồi chia cho nhau, trong đó các tướng lĩnh quân sự và quý tộc được nhiều hơn và được phong các tước vị.

- Xã hội phong kiến châu Âu hình thành:

+ Lãnh chúa phong kiến: vừa có ruộng đất, vừa có tước vị, có quyền thế và rất giàu đó.

+Nông nô: xuất thân từ nô lệ và nông dân, cuộc sống bị phụ thuộc vào lãnh chúa.

Cùng trả lời các câu hỏi để rõ hơn quá trình hìnhvà phát triển của xã hội phong kiến ở Châu Âu nhé

- Khi tràn vào lãnh thổ của đế quốc Rô-ma, người Giéc-man đã làm gì? Những việc làm ấy có tác động như thế nào đến sự hình thành xã hội phong kiến châu Âu?

-Lãnh chúa phong kiến và nông nô được hình thành từ những tầng lớp nào của xã hội cổ đại?

Trả lời:

Khi vào lãnh thổ của đế quốc Rô-ma, người Giéc-man đã thành lập nên nhiều vương quốc mới của họ như vương quốc của người Ăng-glô Xắc-xông, Vương quốc Phơ-răng, Vương quốc Tây Gốt, Vương quốc Đông Gốt v.v... mà sau này phát triển thành các vương quốc Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Ý [I-ta-li-a] v.v...

Người Giéc-man còn chiếm ruộng đất của chủ nô Rô-ma cũ rồi chia cho nhau, trong đó các tướng lĩnh quân sự và quý tộc được phần nhiều hơn, đồng thời cũng được phong các tước vị cao, thấp khác nhau như công tước, hầu tước, bá tước, nam tước…

Thế là những người này vừa có ruộng đất, vừa có tước vị. Họ trở nên có quyền thế và rất giàu có. Đó là các lãnh chúa phong kiến, còn nô lệ và nông dân thì biến thành nông nô, phụ thuộc vào các lãnh chúa.

- Em hãy miêu tả lãnh địa phong kiến và cuộc sống của lãnh chúa trong lãnh địa.

Trả lời:

Ở trong lãnh địa, lãnh chúa xây dựng nơi ở của mình như những pháo đài kiên cố, có hào sâu, tường cao bao quanh, trong đó có dinh thự, nhà thờ và có cả nhà kho, chuồng trại v.v... Phần đất đai ở xung quanh lâu dài bao gồm đất canh tác, đồng cỏ, ao hồ, đầm lầỵ v.v..., lãnh chúa giao cho nông nô sử dụng và thu tô, thuế.

-Thành thị trung đại đã xuất hiện như thế nào?

-Những ai sống trong các thành thị? Họ làm những nghề gì?

Trả lời:

Do hàng thủ công sản xuất ra ngày càng nhiều, một số thợ thủ công đã đưa hàng hoá của mình đến những nơi có đông người qua lại để bán và lập xưởng sản xuất. Từ đó họ lập ra các thị trấn, sau trở thành các thành phố lớn, gọi là các thành thị trung đại.

Như thế, trong thành thị, cư dân chủ yếu là những thợ thủ công và thương nhân. Họ lập ra các phường hội, thương hội để cùng nhau sản xuất và buôn bán. Hằng năm, họ còn tổ chức những hội chợ lớn để triển lãm, trao đổi và buôn bán sản phẩm.

-Khi tràn vào lãnh thổ của đế quốc Rô-ma, người Giéc-man đã xoá bỏ bộ máy nhà nước của người Rô-ma, lập nên nhiều vương quốc mới…

Trả lời:

Sự hình thành xã hội phong kiến ở châu Âu:

Khi tràn vào lãnh thổ của đế quốc Rô-ma, người Giéc-man đã xoá bỏ bộ máy nhà nước của người Rô-ma, lập nên nhiều vương quốc mới…

- Ruộng đất của chủ nô Rô-ma được chia cho các tướng lĩnh quân sự và quý tộc, đồng thời phong cấp các tước vị cao thấp khác nhau. Họ trở nên có quyền thế và giàu có. Đó là các lãnh chúa phong kiến, có thế lực trong xã hội.

- Nô lệ được giải phóng [hoặc nông dân công xã bị mất đất] biến thành nông nô - tầng lớp phụ thuộc vào lãnh chúa. Xã hội phong kiến châu Âu được hình thành.

- Xã hội hình thành hai giai cấp cơ bản: Lãnh chúa và nông nô. Nông nô không có ruộng, phải phụ thuộc vào lãnh chúa. Quan hệ sản xuất mới - quan hệ sản xuất phong kiến đã hình thành ở châu Âu.

-Đặc điểm chính của nền kinh tế lãnh địa: Là đơn vị kinh tế độc lập mang tính tự cung, tự cấp, đóng kín.

Trả lời:

- Lãnh địa phong kiến là đơn vị chính trị và kinh tế cơ bản của thời kì phong kiến phân quyền ờ châu Âu với quyền sở hữu của các lãnh chúa phong kiến, là khu vực đất đai rộng lớn, trong đó có cả ruộng đất trồng trọt, đồng cỏ, rừng núi, ao hồ, sông đầm, bãi hoang. Trong lãnh địa có lâu đài của quý tộc, nhà thờ và những thôn xóm của nông dân. Đứng đầu mỗi lãnh địa là một lãnh chúa, có mọi quyền hành trong lãnh địa đó.

- Đặc điểm chính của nền kinh tế lãnh địa: Là đơn vị kinh tế độc lập mang tính tự cung, tự cấp, đóng kín.

-Vì sao xuất hiện thành thị trung đại? Nền kinh tế trong các thành thị có điểm gì khác với nền kinh tế lãnh địa?

Trả lời:

- Nguyên nhân cơ bản dẫn tới sự ra đời của thành thị: Do nhu cầu của sản xuất và trao đổi, buôn bán các sản phẩm thủ công.

- Sự khác nhau giữa nền kinh tế trong các thành thị với kinh tế lãnh địa là: Trong lãnh địa, nông nô tự sản xuất ra mọi vật dụng và tiêu dùng, những thứ do mình làm ra. đó là nền kinh tế đóng kín, tự cung tự cấp, chủ yếu là nông nghiệp. Ở các thành thị, hàng hoá được trao đổi buôn bán tự do, kinh tế chủ yếu là thủ công nghiệp và thương nghiệp.

Phong kiến hay lãnh địa phong kiến đã trở thành cụm từ không quá xa lạ đối với tất cả chúng ta. Tuy nhiên, không có nhiều người có những kiến thức liên quan đến nội dung này.

Chính vì thế, trong bài viết hôm nay chúng tôi sẽ gửi đến quý bạn đọc một số nội dung liên quan đến vấn đề: Đặc điểm của nền kinh tế trong các lãnh địa phong kiến.

Lãnh địa phong kiến là gì?

– Lãnh địa phong kiến là một khu đất khá rộng. Bao gồm nhiều phần đất ví dụ như: Ruộng đất của nông dân cày cấy, đất trồng trọt, đồng cỏ, rừng núi hay sống,… Bên cạnh đó có thể kể đến lâu đài, dinh thự, lâu đài, nhà thờ, thông xóm của nông dân như một đất nước thu nhỏ hay còn gọi là một đơn vị riêng biệt và đóng kín, tự cung và tự cấp.

– Đất lãnh địa chia thành hai loại là đất thái ấp và đất phần. Đất thái ấp là những vùng đất rất tốt thuộc sở hữu của lãnh chúa. Đất phần là những phần đất còn lại là vùng đất mà lãnh chúa sẽ thực hiện việc phân chua cho nông nô hoặc thuê để cày cấy để thu tô thuế để cày cấy để thu tô thuế từ nông nô.

Đặc trưng của lãnh địa phong kiến:

– Đời sống trong lãnh địa phong kiến:

+ Lãnh chúa:

Xây dựng những pháo đài kiên cố, có hào sâu, tường cao bao quanh, trong đó có dinh thự, nhà thờ và có cả nhà kho, chuông trại,… Phần đất đai ở xung quanh lâu đài bao gồm: Đất canh tác, ao hồ, đầm lầy, đồng cỏ,… Lãnh chúa giao cho nông nô sử dụng và thu tô, thuế.

+ Nông nô:

Phải nộp tô rất nặng, có khi tới một nửa sản phẩm thu được. Nộp nhiều thứ thuế khác như thuế cưới xin, ma chay, thuế thân, thuế thừa kế,…

– Đối với chính trị:

+ Mỗi lãnh địa được xây dựng như một pháo đài bất khả xâm phạm, có hào sâu, có kị sĩ bảo vệ,…

+ Ở trong lãnh địa phong kiến, mỗi lãnh chúa giống như một ông vua con và ông vua đứng đầu cả nước thì cũng chỉ giống như một lãnh chúa trong lãnh địa của mình, không có quyền hành tập chung, mỗi lãnh cúa sẽ nắm quyền về chính trị, tài chính hay là cả quân đội, thuế khóa riêng và không ai có thể can thiệp vào lãnh địa của từng lãnh chúa.

Trong nền kinh tế các lãnh địa phong kiến thường xuyên xuất hiện hai địa vị là lãnh chúa và nông nô.

– Lãnh chúa: Đây là thuật ngữ chỉ những người có toàn quyền sở hữu các lãnh địa phong kiến Tây Âu thời trung đại. ở Tây Âu thường xuất thân từ nhà chỉ huy quân sự, có công trong việc lập vương quốc, được hưởng đất ân từ bên fixium. Sau biến dần đất đó thành của riêng và có toàn quyền trên lãnh địa của mình. Một số lãnh chúa còn có quan hệ phụ thuộc nhất định với chúa khác trong hệ thống đẳng cấp phong kiến phong quân – bồi thần.

– Nông nô: Là tình trạng của những người nông dân hay tá điền dưới chế độ phong kiến mà địa vị của họ phụ thuộc vào người chủ đất và thân phận giống như một người nô lệ ở các nông trang hay nông trại thời kỳ đó. Có thể hiểu, nông nô là một nô lệ làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp, nông nô xuất hiện ở châu Âu thời kỳ Trung Cổ và kéo dài đến giữa thế kỷ XIX.

Chế độ nông nô bao gồm việc cưỡng bức lao động của nông nô bị ràng buộc về thân thể trên những mảnh đất thuộc sở hữu của một lãnh chúa. Những người nông nô tham gia không chỉ làm việc tỏng các lĩnh vực nông nghiệp mà còn là thuộc về chủ sở hữu của các hầm, mỏ, rừng và công trình giao thông.

Đời sống kinh tế trong mỗi một lãnh địa có một số đặc điểm, cụ thể:

– Thủ công nghiệp cũng chỉ hoạt động trong lãnh địa, nông nô làm các nghề phụ như dệt vải, may quần áo, làm công vụ,… lãnh chúa có những xưởng thủ công riêng như xưởng rèn, đồ gốm, may mặc.

– Nông nô nhận ruộng đất của lãnh chúa cày cấy và nộp tô. Ngoài ra, còn dệt vải, may quần áo, làm giầy dép, đóng đồ đạc, vũ khí,.. chỉ mua một vài hàng nhu yếu phẩm như sắt, đồ trang dức hay tơ lụa.

– Mỗi lãnh địa là một đơn vị chính trị độc lập, lãnh chúa được coi là ông vua con, có quân đội, pháp luật riêng, tòa án riêng, chế độ thuế khóa, tiền tệ riêng,…

– Lãnh địa là đơn vị kinh tế tự nhiên, tự cấp, việc trao đổi buôn bán, tực túc trong lãnh địa đóng vai trò thứ yếu.

– Lãnh chúa có cuộc sống nhàn rỗ, xa hoa, sung sướng, thời bình chỉ luyện tập cung kiếm, cưỡi ngựa, dạ hội, hay tiệc tùng.

– Đối với nông nô: Bị bọc lốt nặng nề và đối xử hết sức tàn nhẫn.

– Nông nô là người sản xuất chính trong các lãnh địa. Họ bị gắn chặt và lệ thuộc vào lãnh chúa, nhận ruộng đất về cày cấy và phải nộp tô nặng, ngoài ra họ còn phải nộp nhiều thứ thuế khác. Tuy nhiên, họ vẫn được tự do trong sản xuất, có gia đình riêng, có nông cụ và gia súc.

– Nông nô là người bị áp bức bóc lột nhất trong chế độ phong kiến, họ hoàn toàn bị phụ thuộc vào ruộng đất của phong kiến, địa chủ, bị phong kiến, địa chủ chiếm đoạt tài sản vật. Ngoài ra, còn phải làm nhiều công việc tạp dịch phục vụ phong kiến, địa chủ. Nông nô tuy không phải là tài sản của phong kiến địa chủ nhưng khi phong khiến, địa chủ bán ruộng đất thì bị bán theo sản vật do nông nô làm ra bị phong kiến địa chủ chiếm hữu.

Như vậy, Đặc điểm của nền kinh tế trong các lãnh địa phong kiến là nội dung đã được chúng tôi trình bày trong bài viết. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đã trình bày một số nội dung liên quan đến lãnh địa phong kiến. Chúng tôi mong rằng nội dung trong bài viết sẽ giúp ích được quý bạn đọc.

Video liên quan

Chủ Đề